Home » PHÁP LUẬT » Đi xuyên Việt thay nhau h.ãm h.iếp, móc mắt, đập nát đầu nạn nhân.

Đi xuyên Việt thay nhau h.ãm h.iếp, móc mắt, đập nát đầu nạn nhân.

Nửa đêm, hai đối tượng “cô hồn” chạy lòng vòng ngoài đường tìm nạn nhân để cướp. Giữa rừng hoang vắng, chúng thấy người phụ nữ đang cạo mủ cao su liền bịt miệng, cướp đôi bông tai rồi thay nhau h.ãm h.iếp.

Kinh hoàng hơn, chúng giểt nạn nhân bịt đầu mối một cách man rợ khi dùng cây đâm vào chỗ kín nhiều lần, móc hai mắt, cắn đứt vú, vứt xác xuống hố sâu… Tội ác này có thể mãi mãi không bị phát giác, nếu mệt trong hai sát nhân không bất chợt cảm thấy ân hận day dứt.

Lò Văn Phóng trước vành móng ngựa

H.ãm h.iếp rồi hủy hoại thi thể nạn nhân

Dù gia đình tương đối có điều kiện kinh tế, nhưng Lò Văn Phóng (SN 1992 ngụ bản Mòn, xã Chiềng Khoong, huyện Sông Mã, tỉnh Sơn La) lại không chịu chịu học hành mà chỉ chơi bời lêu lổng. Giữa tháng 10/2008, Phóng từng bị công an huyện bắt về hành vi trộm cắp tài sản, cho tại ngoại để điều tra. Lợi dụng sự buông lỏng quản lý, Phóng bỏ trốn chạy xe máy xuống bến xe Mỹ Đình (Hà Nội) để tìm việc làm. Tại đây đối tượng gặp một thanh niên cùng tuổi, tên Hiệp quê Hải Phòng (chưa xác định chính xác lai lịch). Hiệp nói đã từng đi Bình Dương làm việc, nay rủ Phóng đi tiếp.

Dù mới hơn 16 tuổi, nhưng hai thanh niên choai choai liều mạng này quyết định chạy xe máy từ Hà Nội vào Bình Dương ngay trong đêm 23/11/2008. Tuổi còn nhỏ, lại chẳng có hồ sơ, giấy tờ tùy thân gì, nên khi vào Bình Dương, hai đối tượng chẳng được ai thuê làm. Sau mấy ngày phiêu bạt ở TP.Thủ Dầu Một, không còn một xu dính túi, đói khát, chúng nảy sinh ý định trộm cướp tài sản để kiếm tiền tiêu xài.

Khoảng Oh ngày 14/12/2008, hai tên chạy xe máy rong ruổi khắp các nẻo đường để tìm “con mồi”. Chúng bàn bạc chạy ra vùng nông thôn để dễ bề thực hiện vì địa bàn hoang vắng. Đến khoảng 2h sáng, khi đến địa bàn xã Tân Bình, huyên Tân Uyên, chúng phát hiện chị Nguyễn Thị Thơm (SN 1976) đạp xe đi cạo mủ cao su nên vờ hỏi đường. Lợi dụng lúc nạn nhân không để ý, Phóng xuống xe kẹp cổ kéo lê vào phía trong, giật đôi bông tai. Nạn nhân kêu cứu thì bị cả hai kéo lê lết vào sâu trong rừng cao su. Thấy nạn nhân bất tỉnh, không còn cử động, hai tên thay nhau c.ưỡng h.iếp.

Khi Phóng đang giao cấu, nạn nhân chợt tỉnh lại, tiếp tục kêu cứu. Đối tượng điên cuồng vớ lấy một cành cây gần đó đâm nhiều nhát khiến nạn nhân ngất di lần nữa. Cơn điên cuồng không chịu dừng lại, Phóng lấy cành cây dài gần lm giáng nhiều lần vào bộ phận sinh dục nạn nhân, cắn đứt núm vú. Sự tàn ác lên đến đỉnh điểm khi Phóng cho rằng đôi mắt nạn nhân đã lưu lại hình ảnh của hắn. Để tránh bị cảnh sát phát hiện, Phóng lấy chùm chìa khóa xe máy móc hai con mắt nạn nhân quăng đi.

Dù nạn nhân đã bị móc mắt, nhưng Hiệp vẫn “lo xa” vớ lấy cục đá đánh liên tiếp cho đến lúc nạn nhân nát đầu mới chịu dừng lại. Hai tên sát nhân khiêng thi thể vứt vào hố sâu gần đó rồi lên xe tẩu thoát. Sáng hôm sau chúng đem đôi bông tai bán được 600 ngàn đồng rồi rong ruổi xe máy ngược Nghệ, An, hết tiền tiêu xài chúng đưa bộ vòng simen bán được gần 2 triệu, tiếp tục chạy về Hà Nội. Tại đây, chúng chia tay Phóng trở về Sơn La, Hiệp về Hải Phòng.

Về phần nạn nhân, sau mấy tiếng đồng hồ không liên lạc được với vợ, chồng chị Thơm đã bảo với gia đình, họ hàng chia nhau ra tìm kiếm khắp nơi. Rạng sáng hôm sau mọi người kinh hoàng phát hiện thiếu phụ đã chết trong tình trạng lõa thể, xác bị vứt dưới hố sâu, hai mắt không còn, núm vú bị cắn, cành cây cắm vào bộ phận sinh dục. Cảnh sát khởi tố vụ án, tung nhiều trinh sát vào cuộc, nhưng không tìm thấy dấu vết của nghi phạm.

Lừa tiền; trộm tình từ Sơn La đến tai Châu

Sau khi về quê, Phóng tiếp tục đi ăn trộm nhiều lần ở nhiều địa bàn khác năm 2009 bị tuyên phạt 24 tháng tù về tội trộm cắp tài sản. Khi ra tù, Phóng được gia đình đi hỏi vợ với mong muốn có vợ rồi Phóng sẽ tu chí làm ăn. Thế nhưng ý nguyện của gia đình đã tan,vỡ, bởi Phóng đã không chịu tu chí làm ăn, còn tiếp tục trượt dài trên con đường tội lỗi với mức độ ngày càng nghiêm trọng hơn, tàn ác hơn.

Với vỏ ngoài lịch lãm, cách ăn nói ngọt ngào, Phóng đã khiến nhiều nạn nhân sập bẫy trộm cắp, bẫy lừa đảo, cướp tài sản. Khi đến nhà vợ, anh họ của vợ là Hoàng Văn Dương (SN 1986) có chiếc xe máy và thường xuyên để giấy tờ trong cốp. Phóng vờ hỏi mượn xe “đi lấy tiền”. Mượn được xe Phóng đến thẳng một hiệu cầm đồ ở TP. Sơn La bán lấy 11 triệu, rồi đón xe khách xuống Hà Nội, tiếp dục di chuyển ra biển Quất Lâm (tỉnh Nam Định) “vui vẻ” với gái bán dâm.

Được khoảng 1 tuần, “đốt” hết,tiền, Phóng đón xẹ khách tìm đến xã Mường Giàng huyện Quỳnh Nhai (Sơn La) tìm nhà một bạn tù là Là Văn Hó (SN 1966). Đối tượng khua môi múa mép rằng sau khi ra trại không thích sống phụ thuộc vào gia đình, muốn tự lập lấy vợ nên đã lên Quỳnh Nhai, muốn nhận vợ chồng anh Hó làm “bố mẹ” nuôi. Tưởng đó là tấm chân tình người muốn làm lại cuộc đời sau thời gian tù tội nên vợ chồng anh Hó rất cảm động, ra sức cưu mang, còn giới thiệu, mai mối đứa cháu gái xinh xắn cho Phóng. Tuy nhiên, ngược lại với sự chân thành của chủ nhà, Phóng lại âm thầm lên kế hoạch gây án.

Phóng phát hiện nhà anh Hó có khoảng 15 triệu đồng, là khoản tiền gom góp nhiều năm trời chuẩn bị xin việc cho con gái vừa ra trường. Sau khi nghiên cưu sinh hoạt của cả nhà, Phóng biết số tiền này những khi có người ở nhà, vợ anh Hó để trong một túi ni lon trong một hòm tôn, để trong tủ tường, bên ngoài khóa chặt. Khi lên nương rẫy, vợ chồng anh Hó lại mang theo số tiền này theo bên người. Biết là khó lấy, Phóng vẫn rình rập chờ thời cơ. Một ngày, thấy vợ anh Hó đi ra khỏi nhà nhưng không mang theo tiền, Phóng phá tủ, giật bung nắp hòm tôn, lấy tiền rồi trốn qua tỉnh Lai Châu thuê phòng trọ tiếp tục ăn chơi trác táng.

Tại địa bàn mới, Phóng kết thân với một tài xế taxi tên Nguyễn Văn Tú. Thấy Phóng dáng vẻ “tay chơi thứ thiệt”, Tú giới thiệu cho Phóng làm quen với chị Tòng Thị Hoa (SN 1993, ngụ bản Phiêng Bang, xã Pắc Ta, huyện Tân Uyên). Phóng đến nhà Hoa, bịa chuyện mình đang làm công tác mới ở Lạỉ.Châu. Chỉ một thời gian ngắn,Phóng nhanh chóng lấy được cảm tình, được gia đình Hoa cho phép ở lại luôn trong nhà để tiện tìm hiểu yêu đương.

Thời gian này, Phóng lân la qua nhà một hàng xóm gia đình thu hoạch nhãn. Thấy, háng xóm có một chiếc xe máy, Phóng hỏi mượn xe đi chợ mua đồ dùng cá-nhân. Nghĩ rằng Phóng chuẩn bị thành rể của làng, người hàng xóm không từ chối. Ké lưu manh còn muốn đánh “quả đậm” nên sau khi mượn xe, nói với 3 người thu hoạch nhãn tại nhà hàng xóm là “có ai cần mua gì thì gửi tiền tôi mua giúp”. Phóng còn mượn điện thoại và máy nghe nhạc của những ngườị này chạy đi… bán xe máy lấy 8,5 .triệu đồng tiêu xài. Táo tợn hơn, sau khi bán xè, Phóng ung dung trở về gặp “người yêu” nhự không có chụyện gì xảy ra.

Thêm lần giết người, cướp xe

Vừa lừa xe của một hàng xóm nhà “người yêu”, Phóng lại tỉếp tục lừa anh Lò Văn Vũ (SN 1982, ngụ bản Vè, xã Mường Mít, huyện Than Uyên, tỉnh Lai Châu) khi anh này đến nhà ngưởi yêu mời đám cưới Sau khi mựợn xe, Phóng đi thẳng đến thị xã Nghĩa Lộ, tỉnh Yên Bái thuế phòng trọ ngủ qua đêm, thực hiện kế hoạch vừa lừa xe, vừa “quất ngựa truy phong” khỏi gia đình người yêu.

Trên quãng đường lang thang, khi đến thị trấn Hát Lót, huyện Mai Sơn, Sơn La, Phóng gặp Cà Thị Mạ (SN 1993, ngụ bản Pát, xã Chiềng Khoang, huyện Quỳnh Nhai) đang ngồi ở Bến xe khách Hát Lót đón xe khách đi làm thuê. Đối tựợng tán tỉnh, cùng Mạ đi vào xã Chiềng Sung làm thuê. Tại đây, Phóng bán chiếc xe máy lừa được để có tiền đưa bạn tình đi chơiMột thời gian sau, gặp anh họ của bạn tình là Bạc Cầm Nhu (SN 1990), Phóng mượn xe anh này đi thẳng về khu vực Bến xe khách TP. .Sơn La bán lấy 14 triệụ đồng.

Con đường tội ác của tên tội phạm vô cùng nguy hiểm này cuối cùng đã bị ngăn chặn, khi hắn thực hiện vụ cướp xe, giết người. Sau lần cuối lừa xe bán được 14 triệu, hết tiền tiêu xài, khôpg còn ai đê’ lừa nữa, Phóng tiếp tục đi”săn mồi”một cách liều lĩnh. Đối tượng mua một con dao nhon, lấy giấy quấn quanh, rồi đi lang thang quanh bến xe. Đến chiều tối, Phóng vào quán phở ở thị trấn Hát Lót, huyện Mai Sơn ăn tối. Thấy ông Giàng A Rù (SN1958, ngụ bản Bãi Tám, xã Chiềng Sung, huyệp Mai Sơn) có chiếc xe máy, Phóng nảy sinh ý định chiếm đoạt, lân la làm queo. Thấy Phóng ăn nói dễ thương, ông Ru hỏị: “Cháu ở đâu?”. Phóng bịa chuyện than vãn khổ sở: “Cháu ở bản Chạm Cẳng, xã Chiềng Sung, mấy hôm trước lấy xe máy của bố đi chơi, nhưng bị bạn gái lừa lấy mất giờ về nhà sợ bị bố mắng”. Thương cảm, ông Ru nói: “Để chú đưa về nhà nói chuyện với bố, không sợ đâu…”. Để tạo lòng tin với nạn nhân, Phóng còn đưa ông Ru 50 ngàn để đổ xăng.

Ông Ru chạy xe máy chở Phóng đi. Đến một đoạn đường vắng, Phóng hiện nguyên hình là tên cướp máu lạnh, bảo ông Ru dừng xe để đi vệ sinh. Khi xe vừa dừng, Phóng ngồi phía sau tay phải vung dao vào sườn nạn nhân, tay trái gạt ông xuống đất. Nạn nhân lồm cồm định bò dậy thì Phóng tiếp tục vung nhiều nhát dao cho đến khi chết hẳn mới dừng tay. Sờ vào ngực nạn nhân thấy có tiền, sát nhân cắt túi áo, lấy xe máy quay về TP. Sơn La bán lấy 8 triệu đồng tiếp tục ăn chơi. Tuy nhiên lần này thủ phạm không thoát. Đo tính chất vụ án là đặc biệt nghiêm trọng, công an Sơn La tung toàn lực khoanh vùng, 4 ngày sau đã bắt được Phóng.

Nhận thấy đối tượng phạm hàng loạt tộỉ danh, giữa năm 2012, TAND tỉnh Sơn La đã tuyên phạt Phóng mưc án tử hình về tội giết ngưòi, 5 năm tù về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, 5 năm tù về tội cướp tài sản, 1 năm tù về tội trộm cắp tài sản, tống hợp hình phạt là tử hình. Đến lúc này, 4 năm đã trôi qua kể từ lần đầu tiên Phóng gây án hiếp dâm, giết người. Tại Bình Dương, cách xa nơi tử tù Phóng đang ngổỉ trại giam 2000km, cơ qụan điều tra vẫn day dứt chưa tìm ra hung thủ gây ra vụ án dã man bậc nhất lịch sử tố tụng Việt Nam. Trong phiên xử ấy, sau khi nghe tòa tuyên án,có người kể lại còn thấy sát nhân trẻ tuổi nhưng manh động này nở một nụ cười bí ẩn .

Xin được chết sớm để khỏi sống đời day dứt

Thời gian cứ trôi qua. Đến năm 2014, sau 6 năm trời ráo riết điều tra vụ án h.iếp d.âm, giết nạn nhân một cách dã man, Công an Bình Dượng vẫn chưa tìm ra bất cứ manh mối gì. Chuyện bất ngờ đã xảy ra, một ngày giữa năm 2014, người trực ban công an tỉnh này như không tin vào tai mình, khi nghe một cuộc điện thoại từ Công an tỉnh Sơn La gọi đến. Đồng nghiệp cho biết có phạm nhân Lò Văn Phóng đang chờ thi hành án tử hình tại trại giam Sơn La bất ngờ khai nhận từng gây ra vụ án hiếp dâm, giết người ở Bình Dương. Điều tra cho thấy những lời khai nhận của Phóng hoàn toàn phù hợp với hiện trường, thi thể nạn nhân, ngày giờ của vụ án động trời xảy ra năm 2008 ở huyện Tân Uyên.

Tử tù Sơn La được di lý vào Bình Dương. Trong phiên xử mở ra vào sáng 16/4/2015, Lò Vặn Phóng trình bày rất dõng dạc, rõ ràng từng chi tiết về vụ án do mình và đồng phạm tên Hiệp gây ra 7 năm. “Quả thật bị cáo đã gây ra quá nhiều tội ác. Nếu, bị cáo không khai ra thì cũng chẳng ai biết được vụ án chấn động Bình Dương đó, nhưng vì những ngày ở trong trại chờ thi hành án tử, bị cáo thấy quá ám ảnh về hành vi của mình đã gây ra cho cô gái đó nên mới khai ra tiếp, chứ không ai ép buộc gì bị cáo cả. Ngay cả bản án tử hình mà tòa Sơn La tuyên, bị cáo đã làm đơn xin Chủ tịch nước cho thi hành sớm, chứ bị cáo không xin tha chết. Trong vụ án gây ra ở Bình Dương, bị cáo cũng không xin giảm nhẹ hình phạt, mà mong tòa cứ xử theo luật”, Phóng nói.

Khi HĐXX hỏi vì sao bị cáo lại giết người một cách dã man như vậy, liệu bị cáo có động cơ, mục đích gì hay không? Phóng đáp với gương mặt vô hồn: “Thích thì bị cáo làm, chứ không có mục đích gì”.

Có mặt từ rất sớm, hàng chục người thân của nạn nhân Thơm tỏ ra giận dữ với Phóng. Bà Nguyễn Thị Ích (mẹ nạn nhân), đau xót: “Thợm là đứa út trong gia đình, rất ngoan hiền và xinh gái, mới cưới chồng, mới làm nhà, chưa được hưởng hạnh phúc bao lâu thì đã bị giết dã man. Hôm đến hiện trường, tui đau đớn ngất lên ngất xuống mấy lần suốt ngày. Dù đã 7 năm rồi, nhưng tui vẫn. không quên được cảnh đó”.

Dù đã có gia đình mới, nhưng chồng chị Thơm vẫn còn nhớ như in cái đêm định mệnh: “Khoảng lh sáng hôm đó, tui chạy xe máy lên lô cao su của người anh để cạo, còn vợ tui đạp xe ra lô cao su gần nhà làm. Đến khoảng 3h sáng, khi cạo xong bên này, chạy về cạo giúp vợ, đến nơi thì chỉ thấy chiếc xe đạp ngã chỏng chơ, haỉ thùng đựng mủ còn nằm trên xe, nón, găng tay… đều vương vãi xung quanh. Tui tưởng vợ ngủ quên đâu đó, nhưng gọi mãi vẫn không thấy trả lời. Cảm thấy có chuyện chẳng lành, tui chạy về kêu anh em họ hàng đi kiếm, gần sáng bàng hoàng thấy vợ đã chết không toàn thây”

Phiên tòa xét xử Phóng quả là khá đặc biệt, khi không có những lời HĐXX tuyên “xét thấy”. Vị chủ tọa đau đớn thốt lên: “Cũng là con người với nhau, vậy mà bị cáo đối xử với đồng loại không bằng loài cầm thú. Mấy chục năm làm thẩm phán tui chưa hề thấy một vụ án nào có tính chất mức độ tàn độc đến mức như vậy, nhất là lúc gây án bị cáo mới hơn 16 tuổi… Tòa tuyên phạt bị cáo Phóng 18 năm tù về tội giết người, 2 năm tù về tội h.iếp d.âm, 3 năm về tội cướp tài sản, tổng hợp hình phạt trong phiên xử này là 18 năm tù. Tòa Bình Dương cũng tổng hợp với bản án tử hình mà tòa Sơn La đã tuyên năm 2012, phán quyết bị cáo Phóng phải chịu tội chết.

Theo báo pháp luật