Loading...

Chiếc tất bẩn giúp lần ra manh mối kẻ sát nhân

loading...
Ngày đăng: 26/09/2018

3h ngày 2/4/2010, cảnh sát thành phố Thường Châu, Giang Tô, Trung Quốc nhận được điện thoại của bé gái bảy tuổi. Dù cô bé cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng cảnh sát vẫn cảm nhận được sự kinh hoàng và hoảng loạn qua giọng nói.

Bé Hiểu Hiểu khi ra mở cửa cho cảnh sát vẫn không ngừng khóc, cả người run rẩy, trên đầu có một vết thương đang chảy máu. Một cảnh sát ở lại an ủi cô bé, những người còn lại lên tầng hai xem xét hiện trường.

Trong phòng ngủ trên tầng hai, trên giường, xác ông nội cô bé được phủ chăn, phần mặt bị đánh biến dạng. Dưới đất, bà nội bé ngồi co quắp dựa vào thành giường, bị thương rất nặng. Cảnh sát lập tức gọi xe cấp cứu đưa hai bà cháu đến bệnh viện. Hiểu Hiểu chỉ bị thương nhẹ, nhưng bà nội em thì sức khỏe nguy kịch.

Theo xác minh của cảnh sát, hung thủ đột nhập qua cửa sổ ở tầng một, do có hai thanh chấn song cửa sổ bị bẻ cong sang hai bên bằng dụng cụ như kích ôtô. Đây cũng là hung khí gây ra vết thương trên mặt cụ ông.

Đồ đạc trong nhà bị lục tung, vứt bừa bãi dưới đất, cho thấy hung thủ tìm kiếm thứ gì đó, khả năng cao là tiền bạc. Trong phòng ngủ có một thanh gỗ tròn dính máu, phù hợp với vết thương trên người bà cụ, đây chính là một trong các hung khí của vụ án. Trên thanh gỗ này có dấu găng tay, chứng tỏ hung thủ có chuẩn bị rất kĩ. Tại cầu thang lên tầng hai có dấu chân đi tất, gần cửa ra vào ở tầng một có một chiếc tất màu đen, không tìm thấy chiếc tất thứ hai.

Cha mẹ bé gái đang ở Chiết Giang được biết tin dữ lập tức quay về nhà. Bố bé là Vương Vệ Hồng cho biết gia đình có một xưởng đóng bàn máy tính. Ông bà ở nhà trông cháu và trông coi nhà xưởng, còn vợ chồng Hồng thường xuyên đi bán hàng ở bên ngoài. Trước nay ông bà không mâu thuẫn gì với ai, cũng không nợ tiền lương công nhân trong xưởng. Khả năng giết người trả thù có thể được loại trừ, cảnh sát nhận định đây là vụ trộm cắp dẫn đến giết người.

Cảnh sát nhận định dấu chân trên cầu thang có đặc điểm khá rõ là độ cong lớn, phần mũi chân rộng. Đây là đặc trưng của những người phải leo trèo nhiều, nói cách khác là người miền núi. Với người miền xuôi thì bàn chân tương đối thon dài, độ cong nhỏ hơn. Căn cứ dấu chân có thể xác định nghi phạm cao khoảng 1m7, dáng người hơi gầy.

So sánh dấu chân giữa người miền núi và người miền xuôi.

So sánh dấu chân giữa người miền núi và đồng bằng.

Khu vực này nằm ở đồng bằng nhưng có nhiều nhà xưởng nên rất đông công nhân từ nơi khác tới. Cảnh sát huy động lực lượng lấy dấu chân của hàng ngàn công nhân trong vùng để đối chiếu. Chỉ một ngày sau các điều tra viên đã tìm được một dấu chân rất giống mẫu tại hiện trường.

Đó là Phan Khai Bằng, 23 tuổi, người dân tộc Thủy ở Quý Châu, đã đến Thường Châu làm thuê được hơn một năm. Bằng cao 1m7, ở cùng thôn với nạn nhân, rất gần nhà nhưng không quen biết nạn nhân. Bằng cùng vợ và con nhỏ một tuổi đến đây làm thuê. Hiện vợ lại có thai, chỉ có một mình Bằng kiếm tiền, áp lực kinh tế rất lớn.

Khi cảnh sát đến gặp thì phát hiện Bằng bị thương ở bàn tay phải, vẫn còn quấn băng gạc. Bằng giải thích mình bị tai nạn giao thông hơn 10 ngày trước nên bị thương ở tay. Ban đầu Bằng nói tối 1/4 đi chơi với bạn, nhưng khi cảnh sát hỏi người bạn đó là ai thì Bằng không trả lời được. Hơn nữa, vợ của Bằng lại nói tối 1/4 Bằng ngủ ở nhà, không đi đâu cả, sau đó Bằng cũng sửa lại là hắn ở nhà ngủ không đi đâu.

Mẫu dấu chân của Bằng được đưa đến cho chuyên gia dấu chân, nhưng kết quả lại khiến ban chuyên án ngạc nhiên. Theo chuyên gia dấu chân, mặc dù thoạt nhìn hai dấu chân rất giống nhau, nhưng một số chi tiết như vị trí tương ứng của các ngón chân lại có khác biệt, không phải dấu chân của một người. Sau đó chủ nhà trọ cũng xác nhận thời gian trước Bằng bị tai nạn giao thông phải khâu nhiều mũi ở tay. Không có bằng chứng kết tội, dù Bằng rất khả nghi nhưng ban chuyên án chỉ có thể xếp vào diện đối tượng tình nghi bình thường để tiếp tục điều tra.

Với nhận định hung thủ là người miền núi, cao khoảng 1m7, dáng người hơi gầy, sử dụng kích để nạy song cửa, có thể đã nhiều lần trộm cắp, cảnh sát khoanh vùng được một người khác. Đó là Dương Cường, 38 tuổi, người dân tộc Thủy, có tiền án trộm cắp. Năm 2000 hắn ngồi tù, đến năm 2007 mới ra, sau đó lại vào tù lần hai đến năm 2010 đều vì tội trộm cắp.

Cường sống ở khu vực Thường Châu nhưng sau khi xảy ra vụ án thì bỗng dưng biến mất. Hai tuần sau, cảnh sát bắt được Cường tại một quán trà. Tại cơ quan điều tra, Cường chỉ cúi đầu yên lặng. Sau một ngày một đêm thẩm vấn, Cường mới khai đêm đó hắn dùng kích cậy cửa vào nhà trộm cắp, nhưng lại ở một nơi cách hiện trường vụ án hàng chục cây số. Dấu chân của Cường cũng không hoàn toàn giống dấu chân của nghi phạm.

Trong thời gian này, chiếc tất vật chứng được đưa lên phòng công an Thường Châu, sau đó lên sở công an Giang Tô, sở công an Thượng Hải nhưng đều không có kết quả. Cuối cùng, chiếc tất đã bị cắt chỉ còn một mảnh được đưa lên Viện hình sự Bộ Công an.

Dấu chân hung thủ để lại hiện trường.

Dấu chân hung thủ để lại hiện trường.

Bốn tháng sau vụ án mới tìm được mẫu ADN bằng công nghệ tiên tiến nhất, đáng tiếc là vẫn không tồn tại trong kho dữ liệu. Tất cả mọi đầu mối đều đứt đoạn, chỉ có thể tìm được hung thủ khi hắn thực hiện một vụ án khác. Lúc này các thành viên ban chuyên án đều rất mâu thuẫn, một mặt hy vọng hung thủ tiếp tục gây án và bị bắt, mặt khác lại sợ hung thủ tiếp tục gây án sẽ làm hại người dân.

Tháng 8/2013, cuối cùng có một tin tức làm các điều tra viên phấn chấn. Phan Trung Long, 27 tuổi, người dân tộc Thủy ở Quý Châu, bị bắt vì tội trộm cắp, mẫu ADN và mẫu dấu chân hoàn toàn phù hợp. Lời khai của Long về vụ án ba năm trước có nhiều mâu thuẫn, dường như còn có một đồng phạmnhưng Long không chịu nói. Cảnh sát tiếp tục điều tra và có phát hiện quan trọng: Long là đồng hương của Bằng, học cùng nhau từ cấp một đến cấp hai. Năm lớp tám, cả hai bị đuổi học vì lấy trộm gạo của nhà trường. Long còn là cha nuôi của con trai Bằng. Hai ngày sau, Bằng bị bắt tại Quảng Châu.

Theo lời khai của Bằng, thời gian đó hắn bị thương ở tay không đi làm kiếm tiền được nên rất bí. Đúng hôm đó Long đến chơi, hai tên bàn với nhau đi ăn trộm, chọn ngẫu nhiên trong những gia đình có vẻ có điều kiện ở gần nhà trọ của Bằng.

Sau khi dùng kích cậy cửa sổ, hai tên bỏ giầy đi tất vào nhà lục lọi, không ngờ khi đã lấy được tiền, chủ nhà lại nghe tiếng động tỉnh dậy. Long dùng kích đánh liên tiếp vào mặt cụ ông, còn hai bà cháu thì giao cho Bằng đối phó vì hắn bị đau tay.

Trước khi đi giầy, một chiếc tất của Long quá bẩn nên bị hắn cởi ra vứt lại hiện trường, không ngờ lại trở thành vật chứng quan trọng khiến chúng sa lưới.

Khang Diệp

https://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/ho-so-pha-an/chiec-tat-ban-giup-lan-ra-manh-moi-ke-sat-nhan-3814669.html

Loading...